Trang chủ

Trang chủ

Radio Online

Hiển thị các bài đăng có nhãn Tản mạn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tản mạn. Hiển thị tất cả bài đăng

Thích được ôm từ phía sau... thật chặt ♥


Anh...
lúc nào đó Anh thấy Em đang đứng tựa người vào một hành lang lộng gió và gần như Em sắp rơi vào khoảng ko gian ấy... thì,
hãy nhẹ nhàng đến bên Em,
và,
giữ Em bằng một vòng tay quanh người Em... Anh nhé!
Chỉ là một cái ôm từ đằng sau thôi mà!!!
Nhưng nhớ là phải thật chặt, nghe Anh! ~♥
Photobucket Đừng ôm Em từ phía trước...
... Bởi Em sẽ phải tựa đầu vào ngực Anh và nghe tiếng tim Anh thổn thức, Em ko muốn mình vỡ oà theo những nhịp tim đó... nhất là khi Em nghe chúng đã... sai nhịp...
... Bởi Em sẽ ko thể nắm chặt tay Anh thay vì vòng tay qua đôi vai rộng lớn của Anh. Chưa bao giờ Em ôm chúng trọn vẹn được cả...
... Bởi đôi khi Em sẽ khóc mà ko muốn Anh biết, chỉ vì Em hay khóc vậy thôi! Nhưng mà nước mắt rơi vào áo Anh thì làm sao mà giấu được nữa??!
... Bởi vì Em ko muốn chúng ta mãi nhìn vào nhau...
... Điều quan trọng nhất là Em cảm giác chông chênh khi ta ôm nhau như thế, vì Anh cao hơn Em mà, và Em thì cứ phải nhón chân mãi để bằng Anh được đấy thôi!
… Và bởi khi Anh và Em thôi ôm nhau, tay Em vuột khỏi người Anh, Em cảm thấy như mất đi một điều gì đó... mà Em ko bao giờ muốn...
Photobucket Nên hãy cứ ôm Em từ phía sau...
... Cho Em biết Em có một chỗ dựa, Em có một "vòng tròn" quanh mình, ko có điểm bắt đầu và kết thúc...
... Cho Em sẽ nắm tay Anh thật chặt để tin rằng chỉ cần nhỏ bé thế cũng đã là trọn vẹn!
... Cho Em khóc thoải mái mà ko sợ ướt vai áo Anh, để Em sẽ lại hạnh phúc khi Anh nhìn Em, vì EM CÓ ANH!
... Cho Em thấy con đường Em đi sẽ luôn có Anh dõi mắt nhìn theo - người bạn đồng hành của Em...
… Cho Em một cảm giác thật an toàn khi ngã đầu ra phía sau và tựa vào vai Anh..
… Cho Em một sự ấm áp tỏa ra từ sau lưng và mặt Anh, kề vai Em mà thủ thỉ…
… Cho Em một tấm chắn vững chãi để có lúc mệt mỏi mà dựa dẫm, để khi khó khăn cảm nhận hơi ấm Anh vẫn sau lưng giúp Em vượt lên tất cả…
... Lúc này thì Em cảm giác vững chãi lắm rồi, vì chả việc gì phải nhón chân để bằng Anh nữa. Em cứ là Em, vậy đủ rồi Anh nhỉ??!
Thế nên, chỉ là một cái ôm phía sau thật chặt ... Anh nhé!

••



Và nếu như mai này chúng ta có xa nhau, thì Em cũng sẽ ko buồn đâu, bởi vì Anh sẽ ôm cô ấy từ phía trước phải ko Anh??!~
Photobucket

Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy….


Có những ước mơ sẽ vẫn chỉ là ước mơ dù cho ta có nỗ lực đến đâu, nhưng nhờ có nó ta mạnh mẽ hơn, yêu cuộc sống hơn và biết cố gắng từng ngày.


Có những lời hứa cũng vẫn chỉ là lời hứa dù ta có mãi chờ đợi bởi nguời hứa đã không còn nhớ, nhưng nhờ có nó ta biết hi vọng và mong chờ.

Có những ước hẹn cũng sẽ chỉ là ước hẹn nếu một mai một người đã bỏ đi, nhưng nhờ có nó đã có những giây phút thật sự tuyệt vời.

Có những nỗi đau vẫn mãi là nỗi đau một khi ta không thể thoát khỏi chúng, nhưng nhờ có nó ta đã trưởng thành hơn.

Có những sai lầm sẽ mãi là sai lầm và ta đau khổ khi nhận ra mình sai lầm, nhưng nhờ có nó bỗng giật mình: điều sai lầm duy nhất của ta là phủ nhận những gì trái tim ta thật sự cảm nhận.

Có những lần tình cờ gặp nhau đơn giản chỉ biết mặt nhau hay thậm chí chẳng để ý tới, nhưng nhờ có nó ta chợt nhận ra : vô tình gặp nhau ba lần đó là nhân duyên.

Morning by Carenza Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy....

Có những người bạn đơn giản chỉ là người quen, nhưng nhờ có họ ta nhận rằng tên bạn thân của ta tuyệt vời lắm.

Có một nguời sẽ luôn chỉ là một của thế giới nhưng mãi mãi là cả thế giới của một người, và nhờ có người ấy ta đã có một tình yêu

Có những cuộc tìm kiếm đơn giản chỉ là tìm kiếm, nhưng nhờ có nó ta hiểu rằng tình yêu là giữa một biển người vẫn tìm thấy nhau.

Và sẽ có những người làm nên tất cả vì họ có ước mơ, họ tin vào lời hứa, họ có những lời ước hẹn, họ đã trưởng thành từ nỗi đau, họ nhận ra sai lầm, họ có một người bạn thật sự, và vì bên họ còn có một tình yêu
Có những cuộc chia tay đơn giản chỉ là không hợp nhau và chỉ mang lại nỗi đau,nhưng nhờ nó mà ta biết được đâu là tình yêu đích thực và chân chính.

Có một bờ vai đơn giản chỉ là một bờ vai của ai đó rất bình thường, nhưng nhờ nó mà ta biết được : khi yếu mềm mình cần lắm sự chở che

Có một nụ hôn chỉ đơn giản là một nụ hôn giữa hai cá thể nhưng khắc sâu trong tim ta: Mối tình đầu chẳng dễ gì mà quên!

Và sẽ có những người làm nên tất cả vì họ có ước mơ, họ tin vào lời hứa, họ có những lời ước hẹn, họ đã trưởng thành từ nỗi đau, họ nhận ra sai lầm, họ có một người bạn thật sự, và vì bên họ còn có một tình yêu
Cảm ơn đời mỗi sớm mai thức dậy, ta có thêm ngày nữa để yêu thương ♥
Sưu tầm

Tháng tư – Hà Nội – mùa hoa loa kèn


Khi Hà Nội còn một chút rét se se, có khi lai rai mấy buổi mưa phùn. Mùa xuân còn muốn lưu lại. Nhưng chen vào đó một ngày thoáng nóng bức đầu hè. Nắng sáng hơn, trời sáng hơn. Ra đường, bỗng reo lên một tiếng như thể lần đầu tiên phát hiện: Hà Nội, đã mùa hoa loa kèn…

loaken 11 Tháng tư   Hà Nội   mùa hoa loa kèn
loaken 10 Tháng tư   Hà Nội   mùa hoa loa kèn
loaken 9 Tháng tư   Hà Nội   mùa hoa loa kèn
loaken 8 Tháng tư   Hà Nội   mùa hoa loa kèn
loaken 7 Tháng tư   Hà Nội   mùa hoa loa kèn
loaken 6 Tháng tư   Hà Nội   mùa hoa loa kèn
loaken 5 Tháng tư   Hà Nội   mùa hoa loa kèn
loaken 4 Tháng tư   Hà Nội   mùa hoa loa kèn
loaken 3 Tháng tư   Hà Nội   mùa hoa loa kèn
loaken 2 Tháng tư   Hà Nội   mùa hoa loa kèn
loaken 1 Tháng tư   Hà Nội   mùa hoa loa kèn




Hoa loa kèn hay còn gọi là Huệ Tây là tên gọi chung cho các loài hoa thuộc họ Liliaceae (cũng có sách ghi là họ Hành Tỏi). Tuy nhiên phần lớn các hoa thuộc họ này có một đặc điểm chung là hoa loe ra nhìn như cái kèn, nên được gọi là hoa Loa Kèn – tên đặt theo hình dáng bông hoa.

Hoa loa kèn là một loài thực vật có hoa với tên khoa học Lilium longiflorum Thunb. (họ Liliaceae). Loài cây này xuất xứ từ Nhật Bản và đảo Ryukyu nhưng được du nhập vào Việt Nam từ Nhật Bản, Hàn Quốc và các nước Châu Âu từ thế kỷ 20 với nhiều màu sắc khác nhau. Tuy nhiên đến nay thì loa kèn màu trắng là còn tồn tại và được ưa chuộng nhất.

Hoa loa kèn du nhập vào nước ta cùng với hoa phăng (hoa cẩm chướng)... Huệ tây được trồng đầu tiên tại Ðà Lạt, vì nơi đây có khí hậu ôn đới rất phù hợp với đặc tính của loa kèn, sau đó phát triển dần sang các tỉnh khác. Trong các loài hoa du nhập vào nước ta như các loài hồng, cẩm chướng, violet... thì hoa loa kèn được người tiêu dùng ưa chuộng hơn cả. Nhất là với Hà Nội, hoa loa kèn được coi là một thứ hoa sang trọng, quyền quý... một thứ gì đó trong sáng, nhẹ nhàng đặc trưng của Hà Nội mỗi khi tháng tư về ... Trước Cách mạng Tháng Tám, hầu như loa kèn là một thú chơi của dân nhà giàu, có một chút gì hướng ngoại, hướng về phương Tây. Bởi vì, nước Pháp khi xưa được gọi là vương quốc của loa kèn hay huệ tây. Với người Pháp, huệ tây là biểu thị của lòng trong trắng, trinh tiết.

Hoa loa kèn được trồng chủ yếu vào tháng 9, 10 và đến tận tháng 4 năm sau mới cho thu hoạch. Nếu được chăm sóc tốt, đủ chất dinh dưỡng thì một củ giống cho tới 15-17 hoa nếu không nó chỉ cho từ 1-2 hoa. Để trồng cây hoa loa kèn đúng kỹ thuật phải cẩn thận từ khâu chọn và làm đất.

Hoa loa kèn màu cam: Sự căm hờn
Hoa loa kèn sư tử loại lớn, có màu đỏ tía hoặc lốm đốm đen: Sự giàu có và kiêu căng
Hoa loa kèn màu trắng: Tượng trưng cho sự trinh nguyên, trong trắng và uy nghiêm. Thật là tuyệt vời khi được ở bên cạnh em.
Hoa loa kèn vàng: Tôi đang đi bộ trên không trung - Một sự sai lầm.
Loa kèn trắng: trinh trắng, trinh nguyên, tinh khôi, uy nghi oai vệ, được ở bên em, anh như ở thiên đàng.

Tổng hợp

Một mình...


MỘT MÌNH, hai chữ ấy không hẳn đồng nghĩa với CÔ ĐƠN.
MỘT MÌNH đơn giản chỉ vì ta vô vàn yêu quý cuộc sống một mình. 

Khi MỘT MÌNH, ta có thể lắng nghe cả đất trời này mênh mông biết bao nhiêu. Biển rất rộng và sông rất dài. Tâm hồn khoáng đạt, rộng mở, ta đi đâu ? Đến đâu ? Về đâu ? Không có gì ngăn được bước chân ta và cũng không một nơi nào giữ được đôi chân ta lại.


MỘT MÌNH ta sẽ thấy ngày hôm qua là của ta, ngày hôm nay là của ta và ngày mai nữa... cũng là của ta. "Bốn mùa như gió, bốn mùa như mây"... Ta cứ vô tư rong chơi giữa tháng ngày như mây, như gió...

Đêm MỘT MÌNH thật huyền diệu, đắm say với một vầng trăng khuyết. Ta không thích những đêm rằm, mặt trăng tròn quá, đẹp quá như một thứ hạnh phúc viên mãn không có thật. 
Đôi khi giật mình nhìn lại... chợt thấy... sao trăng kia... cũng chỉ một mình.

MỘT MÌNH sẽ làm cho trái tim hoang vu và ngổ ngáo hơn. Nó có thể đốt cháy một trái tim khác, làm tan hoang một trái tim khác, làm đóng băng và ném vào một hành tinh khác. Trái tim một mình như ngựa hoang... Vụt qua nhanh, chỉ còn lại dấu chân và những vết bụi mờ...

MỘT MÌNH thì thầm với chính mình lời yêu hôm qua chưa kịp nói, lời yêu hôm kia vừa bỏ quên, lời yêu hôm nay còn đắn đo, lời yêu ngày mai còn vời xa... Cái sự hời hợt đó cũng không đến nỗi đáng trách cho lắm... Xét cho cùng... tình yêu như những chiếc bóng bay. Những lúc sở hữu trong tay nhau thì nghe vướng víu, vuột tay để bay lên tận trời xanh thì tiếc nuối nhìn theo, khi khuất xa rồi thì buồn thương... Cuối cùng rồi thì cũng quên.
Và ta... cũng chỉ còn lại... một mình.  

Khi MỘT MÌNH ta lặng lẽ bước qua những niềm vui, nỗi buồn mà không chia sẻ. 
Một mình với tách cafe để nghe vị đắng thấm từng giọt, để đặt tên cho từng nỗi buồn, để gắn hạnh phúc trên từng lá cỏ nhỏ nhoi... một mình.


Rồi cũng sẽ có một ngày, một mình ta đi về cùng ta trong sự vĩnh cửu của lặng yên. Một mình.  

MỘT MÌNH

Người đi bỏ lửng chân trời
Một người chiều nhớ một người ban mai
Hinh là ta, bóng là ai?
Hai mà một, một mà hai, một mình

Người đi bỏ lửng cái tình
Lòng toang hoác rỗng, rối tinh hình hài
Ruột gan moi gặm lai rai
Hai mà một, một mà hai, một mình 


Như chờ tình đến rồi hãy yêu.


nhu cho tinh den roi hay yeu 300x225 Như chờ tình đến rồi hãy yêu., hat giong tam hon, truyen ngan, tho tinh
Sáng nay tôi nhìn thấy em ở ngã tư. Đèn đỏ còn sáng và đồng hồ đang đếm ngược. Ba mươi chín giây. Em đang vội, chiếc xe đạp điện màu đỏ cứ nhích dần lên. Không chỉ mình em, nhiều người khác cũng vội. Những chiếc xe máy cứ nhích dần, nhích dần lên… Sống là không chờ đợi. Dù chỉ mấy mươi giây.
Tôi nhớ có một hôm nào đó, em đã nói với tôi rằng đấy là một triết lý hay, ta phải tranh thủ sống đến từng giây của cuộc đời.
Nhưng em biết không, đừng vì bất cứ một triết lý hay nào mà gạt bỏ đi ý nghĩa của sự chờ đợi. Bởi chờ đợi ở đây không phải là há miệng chờ sung, mà chờ đợi là một phần của bài học cuộc đời. Em sẽ bằng lòng đợi chứ, nếu em đã học biết về điều sẽ xảy ra?
Đợi khi xếp hàng ở siêu thị, vì biết rồi sẽ đến lượt mình và rằng đó là sự công bằng. Đợi tín hiệu đèn xanh trước khi nhấn bàn đạp, vì biết đó là luật pháp và sự an toàn cho chính bản thân. Đợi một người trễ hẹn thêm dăm phút nữa, vì biết có bao nhiêu việc có thể bất ngờ xảy ra trên đường. Đợi một cơn mưa vì biết rằng dù dai dẳng mấy, nó cũng phải tạnh. Đợi một tình yêu đích thực vì biết rằng những thứ tình yêu “theo phong trào” chỉ có thể đem đến những tổn thương cho tâm hồn nhạy cảm của em…
Vì vậy mà hãy cứ bình tâm, em nhé. Cuộc đời ta cũng như rượu vang vậy. Có những loại vài tháng là uống được. Nhưng cũng có loại phải lưu giữ rất nhiều năm để đạt độ chín cần thiết. Điều quan trọng không phải là sớm hay là muộn, mà là đúng lúc. Bởi mọi thứ đều có thời điểm của riêng mình. Vị rượu ngon chính là phần thưởng của tháng năm.
Cũng như câu chuyện về hai chú sâu kia. Sâu anh nằm trong cái kén cảm thấy bực bội vô cùng, nên cố vùng vẫy thật mạnh để mong thoát ra ngoài. Vùng vẫy ngày này qua ngày khác, sâu mọc đôi cánh bé. Nó lại cố ra sức đập cánh, đôi cánh dần lớn ra, cứng cáp. Và cuối cùng, sâu anh hóa bướm, rũ bỏ cái kén chật chội để bay lên cao. Khi đã thoát ra rồi, nó mới thấy sâu em vẫn còn mắc kẹt trong kén. Nó hăm hở lao đến giúp em phá vỡ cái kén và đưa sâu em ra ngoài.
Thế nhưng, em biết không, sâu em mới chỉ có một đôi cánh mỏng manh bé xíu. Nó không thể bay lên như anh và cũng không còn chiếc kén để bảo vệ thân mình. Bướm anh khóc ròng nhìn em bị đàn kiến tha đi.
Tôi nhớ có một câu danh ngôn, đại ý rằng “Bạn sẽ có được con gà con lông vàng mũm mĩm bằng cách ấp trứng, chứ không phải bằng cách đập vỡ cái trứng ra”. Vậy thì đó là lý do tại sao con sâu phải nằm trong kén đủ ngày rồi mới được hoá thân. Cũng như con người phải chín tháng mười ngày mới nên rời lòng mẹ. Đó cũng là lý do của ba mươi chín giây đèn đỏ, của mười hai năm miệt mài trên ghế nhà trường, của một mối tình thiết tha còn chưa chịu hé lộ. Và của rất nhiều khoảnh khắc chờ đợi trong cuộc đời.
Mọi vật đều có thời điểm của mình. Em đừng cố rút ngắn thời gian. Nếu trái chưa chín thì đừng nên hái. Nếu nhộng chưa chín thì đừng phá vỡ kén tằm. Nếu chưa gặp được một tâm hồn đồng điệu thì đừng trao gửi trái tim. Đừng để thế giới này tác động.
Xuân qua hè tới. Đông sang thu về.
Đừng nôn nóng khi nhìn thấy những loài cây khác đã khoe lá khoe hoa. Hãy cứ bình tâm. Hãy đợi thời điểm của mình, em nhé. Hãy tận dụng khoảng ngừng lặng này để bồi đắp cho chính mình và học cách khám phá điều sẽ xảy ra. Nếu em biết suy tư, khoảng thời gian chờ đợi không bao giờ là vô nghĩa.
Vì thế, dù cuộc sống có trôi nhanh biết mấy, em nhớ để dành trong đời mình những khoảng lặng thời gian cho sự đợi chờ. Không chỉ như chờ đèn xanh bật sáng ở ngã tư, mà như chờ rượu chín rồi hãy uống.
Như chờ tình đến rồi hãy yêu.
Sưu tầm

Café sữa vs café đen



Vào quán uống nước, em luôn gọi café đen. Anh luôn gọi café sữa.
Người ta mang nước ra, luôn luôn nhầm lẫn. Anh café đen. Em café sữa.
Em nhanh tay đổi 2 món. Người bồi bàn đứng ngẩn ra, mặt đầy vẻ thắc mắc. Anh cười trừ. Đợi người ta đi, anh trách: “Sao không để người ta đi rồi em hãy đổi? Làm mất mặt anh quá!!!” Em cười phá lên: “Đằng nào cũng vậy. Đâu có gì mắc cỡ!”.
Em con gái mà lại thích café đen.
Anh con trai nhưng rất thích café sữa.
Em bảo café đen nguyên chất, tuy đắng nhưng uống rồi sẽ mang lại dư vị, mà nếu pha thêm sữa thì sẽ chẳng còn cảm giác café nữa.
Anh bảo café cho thêm tí sữa sẽ đậm mùi café hơn, lại còn cảm giác ngọt ngào của sữa…
Anh và em luôn thế. Khác nhau hoàn toàn.
Anh và em không yêu nhau. Đơn giản chỉ là bạn bè. Mà không, trên bạn bè 1 chút. Gần giống như tình anh em.
Nhưng em không chịu làm em gái anh. Em bảo, em gái có vẻ phụ thuộc vào anh trai, có vẻ yếu đuối, có vẻ… hàng trăm cái “có vẻ” và em không đồng tình.
Anh cũng không muốn anh là anh trai của em. Anh trai suốt ngày phải lo cho em gái, bị nhõng nhẽo, vòi vĩnh đủ thứ. Anh không thể kiên nhẫn.
      Lâu lâu em hẹn anh ra ngoài đi uống café. Em café đen, anh café sữa.
Thỉnh thoảng buồn buồn anh lôi em đi vòng vòng, rốt cuộc cũng đến quán nước. Anh café sữa. Em café đen.
      Anh có bạn gái. Bạn gái anh xinh xắn, rất dịu dàng, nữ tính. Đi với anh giống như 1 con thỏ non yếu ớt. Anh tự hào bảo, cô ấy không “ba gai”, bướng bỉnh như em.
      Em có bạn trai. Bạn trai em đẹp trai, galant, luôn chiều chuộng em. Đi với em, anh ấy không bao giờ khiến em tức chết. Em kiêu hãnh khoe, anh ấy thực sự là chỗ dựa vững chắc.
 2 cặp thỉnh thoảng gặp nhau. Em vẫn café đen. Anh luôn café sữa.
Bạn trai em nói, anh đổi ly cho em. Em không chịu, café đen là sở thích của em.
Bạn gái anh thắc mắc, anh không uống café đen như những người con trai khác. Anh nhún vai, café sữa hợp khẩu vị với anh.
      Trong lúc nói chuyện, thường thường anh và em vẫn cãi nhau. Bạn trai em luôn là người hòa giải. Bạn gái anh dịu dàng nói anh phải biết nhường nhịn con gái.
Cuối cùng anh là anh. Em vẫn là em.
Anh chia tay bạn gái. Cũng có thời gian chông chênh. Nhưng anh không hối tiếc. Anh và cô căn bản không hợp nhau. Dù cô ra sức chiều chuộng anh, nhưng anh vẫn thấy thiếu thiếu cá tính gì đó. Mà cá tính thiếu ấy mới thật sự hấp dẫn anh.
      Em chia tay bạn trai. Có một lúc cảm thấy trống vắng. Nhưng em không hối hận. Em và bạn trai không tìm được tiếng nói chung. Dù anh ấy không khiến em bực mình, ít khi gây sự với em. Nhưng em vẫn thấy thiếu thiếu. Mà “thiếu thiếu” ấy làm em chán nản.
      Anh và em không hẹn mà gặp nhau ở quán café cũ.
      Em gọi café đen.
      Anh gọi café sữa.
      Người bồi đã quen với 2 người. Anh ta không để nhầm chỗ nữa.
Anh yên lặng. Em cũng không nói. Đợi người bồi đi, anh kéo ly café đen về phía mình, đẩy ly café sữa về phía em.
      Hôm đó 2 người uống thử “khẩu vị” của người kia.
      Đêm ấy, anh nhắn tin cho em “Café đen hay thật! Anh bắt đầu thấy thích nó!”
      Em nhắn tin lại cho anh “Café thêm sữa cũng rất tuyệt vời. Em sẽ uống café sữa…”
      Sau đó em và anh luôn đi cùng nhau, bất luận ở đâu, em cũng luôn gọi café sữa cho em và không quên gọi café đen cho anh…
      Café đen hay café sữa đều là café, phải không?
      Tình yêu đắng hay tình yêu ngọt đều là tình yêu… chẳng phải sao???






Theo petalia