Trang chủ

Trang chủ

Radio Online

Hiển thị các bài đăng có nhãn Tình yêu. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tình yêu. Hiển thị tất cả bài đăng

Nụ hôn cảm xúc nhất là nụ hôn vụng trộm


Người ta nhìn đàn bà cô đơn qua tình dục, đánh giá phụ nữ xuyên qua cái cảm cảnh cuộc đời của họ, như cô bị phủ đầu một cách tội lỗi…
b354004d 4719 4331 ad3e 6bf0a361a8ce Nụ hôn cảm xúc nhất là nụ hôn vụng trộm, hat giong tam hon, truyen ngan, tho tinh

Người ta bảo, khi yêu hạnh phúc ấy màu hồng, khi chia tay người ta trở nên vô cảm, không hiểu, không hình dung và không tin có thứ hạnh phúc ấy… Không hẳn vậy, hạnh phúc đôi khi chỉ gói gọn trong một chiếc khăn cũ kĩ, càng thấm đẫm, càng cảm nhận về cuộc đời sâu sắc và đậm nét hơn. Không ai nói hạnh phúc dễ kiếm tìm, nhưng không ai muốn hiểu rằng hạnh phúc đôi khi rất bình dị, rất đời thường mà vô tình ta không biết để giữ lấy. Cô thích câu nói: "Cuộc đời con người như là một chiếc gương, nó chỉ phản chiếu được mình qua những mảnh vụn vỡ khác, cũng như khi người ta chưa trải qua những đớn đau, thất bại tương tự thì mọi suy đoán, cảm nhận lúc này không hoàn toàn đúng".
Vậy đấy, tại sao không triết lý, tại sao không nghiền ngẫm cuộc đời? Một số phận cố gắng kiểm nghiệm, soi mình để hiểu, âu cũng là hạnh phúc, âu cũng là điều đáng hãnh diện, tự hào vì cô đã sớm nhận ra chân lý.
Những ngày không có anh, không phải là ngắn ngủi để khoảng cách kia được kéo lại, chỗ trống được lấp đầy và nỗi đau dịu lại. Khi không còn yêu, nghĩa là không còn đau nữa… như cô bây giờ thấu hiểu, anh không là chiếc khăn, gói gém hạnh phúc, trao nó cho cô như một món quà của duyên phận, chỉ là một chút say, một vết sượt qua của mũi tên thần ái tình chạm phải. Tình yêu của anh không phù hợp, một sự nhầm lẫn cần được trả lại.
Cô mỉm cười vui vẻ và không còn bi quan, không nghĩ mình thất bại. Có những người yêu nhau, tưởng chừng không bao giờ rời xa, không gì ngăn cách… Vậy mà cũng có kẻ ở người đi, có những cặp vợ chồng đến hứa với nhau cùng nhìn về một hướng, đi chung một con đường nhưng chữ tình, chữ nghĩa lại vội quên sau một thời gian dài chung sống, quay lưng để lại tất cả… Có những đứa con thơ ngơ ngác đợi chờ cha mẹ chúng nắm tay, hình ảnh đó mãi là hy vọng. Cô bây giờ ngầm định có ai đó đang đợi cô ở phía trước…
Yêu thương mong manh là vậy, với phụ nữ độc thân lại càng không dễ lấy được cảm tình ngay lúc đầu của người đối diện. Người ta nhìn đàn bà cô đơn qua tình dục, đánh giá phụ nữ xuyên qua cái cảm cảnh cuộc đời của họ, như cô bị phủ đầu một cách tội lỗi…
Cô buồn, mỗi khi buồn lại dàn trải tâm trạng mình một cách lặng lẽ, không còn cố gắng chia sẻ như những ngày đầu khi hôn nhân tan vỡ, cũng không nhất định tìm một người đàn ông thay thế anh bên cạnh, càng không muốn mở lòng đón nhận tình yêu từ ai đó… Cái hạnh phúc của cô bây giờ là ánh mắt to tròn, nụ cười chúm chím, là những câu hỏi ngộ nghĩnh và thơ ngây, là bàn tay nhỏ đang cần cô nắm lấy… Đặt vào tim mình, đó tình yêu cao cả, tấm lòng một người mẹ dễ dàng bỏ qua cho người đàn ông to lớn hơn cô ở trong nhà kia, ít nhiều ra đi không đánh cắp của cô đứa con, niềm tin và nghị lực để sống, biết mình đủ can đảm để vượt qua, bản lĩnh để đối diện cuộc đời..
Đàn bà sau chia tay một thời gian không còn khóc được nữa… Hạnh phúc vốn chỉ là những đám mây bé nhỏ, đến và đi không chờ đợi nhưng luôn cho người ta cơ hội nắm giữ, sự tự thương làm cô thêm hiểu, hạnh phúc ngay bên cạnh, can đảm cúi xuống nhặt lại những yêu thương được gom góp từ nước mắt, giữ cho con một hình ảnh tốt về người cha đang thần tượng.
Cô lặng lẽ nhìn dòng đời xuôi ngược, không còn nhắc nhở mình về sự mất mát, thất bại trong hôn nhân khiến cô vững vàng hơn trong cuộc sống, cần gã đàn ông với vai trò đơn giản như người thứ hai cùng chung sống, coi họ như những người bạn bè đơn thuần để cô yên tâm san sẻ những đầy vơi những nỗi vui, buồn trong cuộc sống… nhưng hy vọng đâu đó có một người đàn ông xứng đáng, họ cũng đang kiếm tìm cô như trước đây cô đã từng làm vậy… sự chờ đợi lúc này không lệ thuộc, không thụ động. Sự chờ đợi chỉ giúp người ta nhìn sâu hơn vào bản chất, sự chân thật giữa đàn ông và đàn bà hiện hữu tương đối gợi mở. Đàn ông cần gì ở cô… một đêm để kiểm nghiệm và một quãng thời gian dài thử thách. Còn cô, phụ nữ thông minh không dễ dàng bộc lộ cảm xúc thật của mình, không sẻ chia khi được hỏi, chỉ vu vơ với một vài người… những người mà cô nghĩ họ không thể hay ít khi đi ngang qua cuộc đời mình.
Những gã trai đủ bản lĩnh khiến cô khâm phục thường có nơi chốn, có gia đình trọn vẹn hoặc như cô, những mảnh ghép không sẵn sàng vừa vặn… Nhưng với cô lúc này, đàn ông giống như một cuộc chơi, một cuộc đuổi bắt không ngừng nghỉ, ngẫm mình còn duyên, còn hấp dẫn, để quyến rũ đàn ông, bắt họ chiều chuộng, điều chỉnh được cảm xúc của người khác là sự mỉa mai nghiệt ngã với cuộc đời… một cuộc vui chơi với bóng đêm và đốm lửa, thổi bùng hy vọng hay đốt cháy mọi thứ còn sót lại .
Nhưng cô hiểu, mâu thuẫn chính mình và luôn dừng lại đúng lúc trước khi đám lửa bắt đầu lan rộng. Kiểm soát bản thân, không phải ai cũng làm được… đặt trái tim mình không đúng chỗ một lần đã là quá đủ. Yêu sau khi ly hôn là thử thách, sự lựa chọn lúc này khó hơn cả việc tự mình gặm nhấm nỗi đau trước, nghiền ngẫm, suy tư để thấy mình yên ổn… Hạnh phúc là đọc vị được tất cả những gã đàn ông, quay như những con xúc xắc, may mắn và xui rủi chờ đợi…
Người đàn ông bây giờ của cô phải có đầy đủ mọi tính cách, khiến cô cảm thấy thú vị, không thể đơn lẻ, người đàn ông hoàn hảo đó là sự gộp lại của nhiều người, bạn bè lúc này quan trọng… Tự đứng dậy, bước tiếp để người ta tự tin lựa chọn và đòi hỏi thật khắt khe, người đàn ông lúc này không dễ đáp ứng…
- Anh muốn ngủ với em à…
- Nếu vậy thì em đồng ý chứ, anh không… không được sao…
Ừ thì cũng cái dáng vẻ, phong cách và khuôn mặt điển trai, cũng cái nhìn hiền lành, thu phục, cũng những câu chữ không trau chuốt, mỹ miều, cũng đôi tay dang rộng che chở, cũng giống như anh, hình như yêu bây giờ dễ so sánh và áp đặt, dễ khuôn đúc vào thước đo là quá khứ, kỉ niệm… là thân thế của kẻ đang tâm giũ bỏ mình. Cô nhếch môi, nụ cười không dễ ai nắm bắt được ý nghĩ, không quá gần, không quá xa… vẻ dửng dưng nhưng khiêu khích gã đàn ông đối diện kia áp sát, đặt một nụ hôn vội vã, người ta chỉ trao nhau cảm giác yêu lướt qua, lúc ham muốn tột độ và cô đáp lại… không kiểm soát, vừa bản năng, vừa rung động… Bạn cô từng hỏi: "Mày hôn nhiều chưa, nụ hôn đầu đời mang nhiều cảm giác nhất đúng không?… ". Lãng xẹt, nụ hôn cảm xúc nhất là nụ hôn vụng trộm.
Không dễ để quên một người đàn ông, cũng không dễ để quên một cuộc tình, dù chỉ là một nụ hôn lãng nhách như thế…
Hạnh phúc như một đám mây trôi bồng bềnh và lơ lửng, tưởng như rất dễ lấy, tuy gần mà lại hoá xa… Cô như một thiếu nữ lãng mạn, rong ruổi giữa cuộc đời đầy bon chen, trắng đen, thật giả lẫn lộn. Vẫn lặn ngụp kiếm tìm cái hạnh phúc mà người đời luôn chờ đợi và níu giữ nhưng đàn ông chỉ là những chiếc khăn tay, bước ngang cuộc đời cô và ít nhiều những gã cố gắng giúp cô lau khô đi nước mắt.
Theo Tạpchilamdep

Chiếc hộp


 Và em nằm đó vùi đầu vào trong mấy cái gối, khóc!

Tôi vẫn còn cầm trên tay cái điện thoại trơ khấc, trang web vẫn đang mở, lúng túng không biết nên tiếp tục vào mạng hay an ủi em. 30 giây trước chúng tôi vừa “yêu”. Và ngay sau khi cao trào kết thúc, tôi với điện thoại để vào mạng… và trong hơn năm giây sau em khóc. Hơn bảy năm sống với nhau rồi, đôi khi những lễ nghĩa cũng trở nên sáo rỗng, vậy sao em lại khóc?

*Tôi nhớ khi mới yêu nhau em thường hỏi: Vì sao anh yêu em? Và tôi nói: Anh cũng không biết nữa… vì nhiều thứ mà chẳng biết là vì cái gì.

Em bảo: Như vậy cũng hay, vì nếu ta yêu người ta vì một lý do nào đó, khi điều ấy mất đi, ta sẽ chẳng còn yêu nữa. Còn nếu chẳng biết vì sao yêu… thì cả đời cứ tù mù mà yêu vậy nhỉ?

Tôi cười, thấy cũng may vì em không hỏi nữa. Đàn ông sợ mấy câu hỏi kiểu như vậy lắm. Nhưng lâu lâu em rảnh việc, lại hỏi: Vì sao anh yêu em? Khi đó tôi thường tung cho em vài đầu mối “Vì em xinh đẹp”, “vì em thông minh” “vì em hay nói linh tinh”…

Em nắm các đầu mối đó lại, để sau này khi tôi trách em nói nhiều. Em sẽ ném trả lại tôi những câu như “Sao anh nói anh yêu em vì em hay nói linh tinh…”

Đại loại như vậy. Yêu em đôi khi rất nản, nhưng mà vẫn yêu.

*Có lần sau khi cưới, tôi nổi hứng search trên mạng rồi in ra cho em một cái hộp (hình bên).

Tôi bảo em: Tình yêu tôi dành cho em và các lý do tôi yêu em đều ở trong hộp ý, em nhìn vào mà xem. Em nhìn vào và bảo: Tình yêu của anh nhỏ xíu hà! Rồi em cười khoái trá.

Tôi biết em mãi cũng không trở thành đàn bà được, 30 tuổi mà vẫn khoái trá những thứ nhỏ nhặt vụn vặt. Ví như chiếc hộp của Hoàng Tử Bé, những thứ hữu hình không làm người ta thoả mãn, nhưng khi nhận một thứ trừu tượng để trí tưởng tượng bay xa, họ sẽ luôn tìm thấy thứ họ mong muốn nhận được.

Em thì cứ mãi yêu tôi, vì em nhìn thấy tôi qua lỗ hộp theo cách mà em muốn nhìn. Sống với nhau, tôi có làm gì sai quấy, em lại nhìn vào cái hộp và nói “so với chồng người, chồng mình tốt chán”. Tôi có lười làm việc nhà giúp đỡ em, em nhìn vào hộp đổ cậy tôi phải đi làm xa, mệt mỏi. Tôi nhoắng cái lại đi chơi xa, em nhìn vào hộp rồi biện minh rằng “đàn ông chí lớn, không quẩn chân gà”. Tôi đưa tiền cho em thì ít, mà mua bán đồ đạc thì nhiều, em lại nhìn vào hộp mà nói “Mình còn cố gắng được, thì hỗ trợ anh thêm năm nữa có sao”…

Biết vậy, tôi vẽ tặng em cái hộp này từ hồi mới yêu có phải là.

*Lâu lắm rồi tôi mới lại thấy em khóc. Lần này chắc là nghiêm trọng. Tôi vòng tay kéo em vào sát mình hỏi “Vợ hâm à sao lại khóc”, chắc em đã nhìn vào trong hộp rồi thì phải, vì vậy giọng em trả lời tỉnh queo “Khóc đâu mà khóc, em đi ngủ trước đây”… và mọi thứ chìm vào yên lặng.

*Tôi tắt điện thoại nằm đó, thấy mình trơ khấc và vô duyên.

Những khoảng lặng của vợ bỗng nhiên lần lượt diễu hành qua trí nhớ. Ví như những ngày đi làm về, vợ đang cho con ăn, chưa chào vợ tôi hỏi ngay: Hôm nay em có bán được món hàng gì không? Và tôi thấy em im lặng, im lặng đến phát bực mình… tôi bỏ ra khỏi nhà hút điếu thuốc rồi trở lại. Em lại nói chuyện bình thường.
Có những lúc tôi ngồi trên giường, nhìn em vừa bế con vừa dọn đồ chơi và đi ra ngoài mà không đóng cửa. Tôi quát em đóng cửa vào… và lại thêm một lần nhận được sự im lặng từ em.

Tôi giận em không phơi khăn rửa mặt ra nắng, không đánh sạch đủ dép đi trong nhà, khi cần đi ăn sáng thì em lại tranh thủ cho con ăn v.v.

Tôi không nhận ra rằng, bấy lâu nay em ngày càng trở nên im lặng trước tôi. Em không còn cãi lại tôi nữa, không còn liến thoắng nói linh tinh lang tang, không còn chê bai tôi bằng những câu đùa như kim châm… Tôi không nhận ra rằng, mỗi ngày em xoay quanh con, gia đình, công việc và giúp thêm tôi những việc hàng hoá không tên… vậy mà một lời gần gũi tôi cũng không dành cho em.

Liệu những gì chúng tôi kiếm tìm đã biến mất ngay khi ta còn chưa tìm thấy. Hay đơn giản em cất mọi thứ vào trong hộp và nhìn chúng theo cách em muốn nhìn…

Sau tất cả những gì em làm cho tôi, điều duy nhất tôi trả lại em là vồ lấy máy điện thoại ngay sau khi chúng tôi “yêu nhau” được 30 giây… và để em một mình nhìn vào chiếc hộp tưởng tượng.

Tôi không chắc em còn nhìn thấy “tình yêu nhỏ xíu” của tôi trong đó nữa.

*Tôi không phải týp đàn ông lãng mạn. Tôi cũng không biết vẽ cừu hay những chiếc hộp một cách đúng nghĩa.

Điều duy nhất tôi có thể làm có lẽ là đòi lại từ em chiếc hộp vớ vẩn ấy. Và bắt đầu thực sự nói với em vì sao tôi yêu em.

LINH EVIL (sgtt.vn)

Café sữa vs café đen



Vào quán uống nước, em luôn gọi café đen. Anh luôn gọi café sữa.
Người ta mang nước ra, luôn luôn nhầm lẫn. Anh café đen. Em café sữa.
Em nhanh tay đổi 2 món. Người bồi bàn đứng ngẩn ra, mặt đầy vẻ thắc mắc. Anh cười trừ. Đợi người ta đi, anh trách: “Sao không để người ta đi rồi em hãy đổi? Làm mất mặt anh quá!!!” Em cười phá lên: “Đằng nào cũng vậy. Đâu có gì mắc cỡ!”.
Em con gái mà lại thích café đen.
Anh con trai nhưng rất thích café sữa.
Em bảo café đen nguyên chất, tuy đắng nhưng uống rồi sẽ mang lại dư vị, mà nếu pha thêm sữa thì sẽ chẳng còn cảm giác café nữa.
Anh bảo café cho thêm tí sữa sẽ đậm mùi café hơn, lại còn cảm giác ngọt ngào của sữa…
Anh và em luôn thế. Khác nhau hoàn toàn.
Anh và em không yêu nhau. Đơn giản chỉ là bạn bè. Mà không, trên bạn bè 1 chút. Gần giống như tình anh em.
Nhưng em không chịu làm em gái anh. Em bảo, em gái có vẻ phụ thuộc vào anh trai, có vẻ yếu đuối, có vẻ… hàng trăm cái “có vẻ” và em không đồng tình.
Anh cũng không muốn anh là anh trai của em. Anh trai suốt ngày phải lo cho em gái, bị nhõng nhẽo, vòi vĩnh đủ thứ. Anh không thể kiên nhẫn.
      Lâu lâu em hẹn anh ra ngoài đi uống café. Em café đen, anh café sữa.
Thỉnh thoảng buồn buồn anh lôi em đi vòng vòng, rốt cuộc cũng đến quán nước. Anh café sữa. Em café đen.
      Anh có bạn gái. Bạn gái anh xinh xắn, rất dịu dàng, nữ tính. Đi với anh giống như 1 con thỏ non yếu ớt. Anh tự hào bảo, cô ấy không “ba gai”, bướng bỉnh như em.
      Em có bạn trai. Bạn trai em đẹp trai, galant, luôn chiều chuộng em. Đi với em, anh ấy không bao giờ khiến em tức chết. Em kiêu hãnh khoe, anh ấy thực sự là chỗ dựa vững chắc.
 2 cặp thỉnh thoảng gặp nhau. Em vẫn café đen. Anh luôn café sữa.
Bạn trai em nói, anh đổi ly cho em. Em không chịu, café đen là sở thích của em.
Bạn gái anh thắc mắc, anh không uống café đen như những người con trai khác. Anh nhún vai, café sữa hợp khẩu vị với anh.
      Trong lúc nói chuyện, thường thường anh và em vẫn cãi nhau. Bạn trai em luôn là người hòa giải. Bạn gái anh dịu dàng nói anh phải biết nhường nhịn con gái.
Cuối cùng anh là anh. Em vẫn là em.
Anh chia tay bạn gái. Cũng có thời gian chông chênh. Nhưng anh không hối tiếc. Anh và cô căn bản không hợp nhau. Dù cô ra sức chiều chuộng anh, nhưng anh vẫn thấy thiếu thiếu cá tính gì đó. Mà cá tính thiếu ấy mới thật sự hấp dẫn anh.
      Em chia tay bạn trai. Có một lúc cảm thấy trống vắng. Nhưng em không hối hận. Em và bạn trai không tìm được tiếng nói chung. Dù anh ấy không khiến em bực mình, ít khi gây sự với em. Nhưng em vẫn thấy thiếu thiếu. Mà “thiếu thiếu” ấy làm em chán nản.
      Anh và em không hẹn mà gặp nhau ở quán café cũ.
      Em gọi café đen.
      Anh gọi café sữa.
      Người bồi đã quen với 2 người. Anh ta không để nhầm chỗ nữa.
Anh yên lặng. Em cũng không nói. Đợi người bồi đi, anh kéo ly café đen về phía mình, đẩy ly café sữa về phía em.
      Hôm đó 2 người uống thử “khẩu vị” của người kia.
      Đêm ấy, anh nhắn tin cho em “Café đen hay thật! Anh bắt đầu thấy thích nó!”
      Em nhắn tin lại cho anh “Café thêm sữa cũng rất tuyệt vời. Em sẽ uống café sữa…”
      Sau đó em và anh luôn đi cùng nhau, bất luận ở đâu, em cũng luôn gọi café sữa cho em và không quên gọi café đen cho anh…
      Café đen hay café sữa đều là café, phải không?
      Tình yêu đắng hay tình yêu ngọt đều là tình yêu… chẳng phải sao???






Theo petalia